Review Truyện Thất Dạ Tuyết – review khách quan

Tôi Đã Xem “Thất dạ tuyết”

Cuộc đời buồn bã như thế này, sao chúng mình không tha thiết với nhau hơn?
(Trịnh Công Sơn)

Review Truyện Thất Dạ Tuyết - review khách quan
Review Truyện Thất Dạ Tuyết – review khách quan

Bài viết này không buộc phải là review hay cảm nhận khách quan về Thất dạ tuyết của yêu đương Nguyệt, nó chỉ là cảm nhận của riêng một mình tôi, là Thất dạ tuyết trong lăng kính chủ quan của một mình tôi. Đúng vậy, mặc dù biết bí quyết trải nghiệm này sẽ là bất công với thương Nguyệt, nhưng tôi lại chẳng thể ngăn mình xem Thất dạ tuyết như là khúc vĩ thanh của Vân trung ca, với những nhân vật giống như là sinh mệnh kéo dài của Mạnh Giác và Vân Ca. Có thể nói, tình yêu của tôi với Thất dạ tuyết ko buộc phải nằm ở chất kiếm hiệp hào hùng của nó, cũng chẳng phải bởi những dòng văn thanh lệ, ưu nhã, đầy chất duy mỹ của yêu đương Nguyệt, mà chủ yếu hèn, là bởi câu chuyện của chị đã giúp tôi giải tỏa những ẩn ức, những xót xa mà từ lúc khép Vân trung ca lại, tôi vẫn chẳng thể thoát ra.
diễn viên chính Tiết Tử Dạ, nữ thần y mẫn tuệ, y thuật phi phàm, 12 năm ôm ấp khát vọng nâng cao y thuật để hồi sinh Tuyết Hoài, người đàn ông của mối tình đầu trong sáng, người đã dồn chút hơi ấm sau cùng của mình để giữ gìn sự sống cho cô lúc cả hai vì bị truy sát mà ngã xuống sông băng, để rồi vĩnh viễn nằm lại đó, vĩnh viễn 16 tuổi. Tình yêu với Tuyết Hoài là lẽ sống của Tử Dạ, nó tồn tại dai dẳng như là chấp niệm của nàng, chốn nương náu kết thúc của nàng giữa vô vàn đêm tuyết thê lương rét. 12 Năm, mỗi khi cô đơn tột cùng, khát khao hơi ấm, nàng lại chạy đến bên hồ băng kia nhìn gương mặt như đang say ngủ của người xưa, nói với chàng những câu chuyện không đầu ko cuối. Chàng, là giấc mơ của nàng, là nguồn cơn khát vọng cùng chấp mê bất ngộ của nàng. Kể cả tới giây phút hấp hối, ánh sáng nàng nhìn thấy trong mộng ảo cũng là ánh sáng xán lạn của Bắc cực quang trong lời hẹn ước ngày xưa.
Tôi thấy trong Tiết Tử Dạ hình bóng của Vân Ca. Tình yêu dai dẳng, nỗi đơn độc cộng giấc mộng bất tận của nàng làm cho tôi nhớ đến hình ảnh Vân Ca bên bến Vị Hà, lúc nàng quyết một mình đi du sơn ngoạn thủy với hình bóng Phất Lăng ở trong tim, lúc nàng nói với Mạnh Giác “Đời này kiếp này ta ko thể quên được Lăng ca ca”. Tôi vẫn nghĩ, khi Vân Ca từ chối cho Mạnh Giác theo cộng, em không chỉ từ chối cơ hội hạnh phúc của nhân vât tôi yêu, em còn từ chối cơ hội hạnh phúc hiếm hoi của chính em. Gấp trang sách lại, tôi vẫn ko thôi ám ảnh về em- đôi mắt “nhuộm dần phong sương, chất chứa sầu bi, giống như Ao nước cuối mùa thu, liếc mắt nhìn thoáng qua thì là Ao nước ngày xuân độc nhất vô nhị, nhưng nhìn kỹ hơn, mới phát giác màu xanh trong vắt như thế ko cần là tháng ba ấm ấp, vạn vật sinh sôi, mà là tháng mười lạnh lẽo, thiên địa tiêu điều”. Tôi đau lòng với kết cục ấy. Phổ biến khi tôi tự hỏi em sẽ làm thế nào để một mình bước tiếp trên đường trần dằng dặc này. Em sẽ sở hữu trong ngực một trái tim đã chết mà đi hết trăm năm hay sao? Cuộc gặp của Tiết Tử Dạ với Hoắc Triển Bạch, vì thế, giống như niềm an ủi cho tôi.
Hoắc Triển Bạch, trường hợp so sánh với công tử, thì cả vẻ bề ngoài và tính cách, hầu như không sở hữu điểm nào giống cả, chỉ mang một điểm giống duy nhất: y cũng sở hữu trong lòng một tình yêu tới thành chấp niệm với Thu Thủy Âm, mối tình thanh mai trúc mã của y. Vì người con gái ấy, suốt 8 năm trời, y vào ra đời tử, lăn lộn giữa trường gió tanh mưa máu để kiếm về những dược vật mà cả giang hồ tranh đoạt, chỉ để cứu sống Mạt Nhi, đứa con mệnh yểu của nàng với một gã đàn ông khác. Suốt 8 năm ròng, y đuổi theo trong vô vọng tiếng cười của người con gái năm xưa. Khi thần trí y mê man vì những vết yêu quý quá nặng trĩu thì giấc mộng của y vẫn chỉ vang vọng tiếng cười cợt, tiếng gọi của nàng “Đuổi theo muội đi… nắm được muội muội sẽ gả cho huynh đó”. Nỗi thống khổ của y trong gương mặt vặn vẹo vì đau đớn cũng có nguồn cơn từ ánh mắt trách móc và chất đầy thù hận của nàng.
nhiều độc giả nói rằng họ ghét Hoắc Triển Bạch bởi sự yếu hèn, mù quáng, thiếu cương quyết của y. Tôi không ghét Hoắc Triển Bạch, tôi chỉ thấy y đáng yêu quý và đáng trọng.
Tình cảm giữa Hoắc Triển Bạch và Tiết Tử Dạ tôi ko biết nên gọi tên là gì, là tình thân, hay tình tri kỉ, hay tình yêu, hay là sự hòa trộn của cả bố thứ ấy. Nó nắm nguồn từ sự thấu hiểu của hai kẻ cùng mang bản chất cố chấp, cùng bị ám ảnh bởi giấc mộng quá khứ mà không ai muốn thoát ra.
Với Hoắc Triển Bạch, suốt 8 năm ròng hắn bôn cha chém giết, Dược Sư cốc là bờ bến duy nhất cho ông trở về. Suốt tám năm, ông bất chấp hầu hết đi liều mạng, mỗi lần xông qua chiến trường đầy thịt tanh mưa máu, nàng đều đứng ở cuối đường máu ấy đợi chờ…. “Có người đang gọi gã… ở nơi tận cùng của bóng đêm, có người đang gọi hắn, yên tịnh mà dịu dàng”.
Với Tử Dạ, tám năm ấy, dần dần ngày gã xuất hiện đã vươn lên là ngày duy nhất mà nàng cảm thấy mang chút mong ngóng trong suốt cả năm – dù là hầu như lần nào nàng và hắn cũng chỉ đấu khí, đấu khẩu và đấu tửu. Hắn trở nên điểm sáng duy nhất trong cuộc sống ảm đạm, khô khan, tẻ ngắt của nàng.
Từ phổ biến năm nay, hai người quyến luyến lẫn nhau, dựa vào vào nhau, mỗi lần cô độc và đau khổ lại muốn đến bên đối phương sắm kiếm cảm giác ấm áp.
Tình cảm của Triển Bạch và Tử Dạ ko mang dáng dấp của những tình yêu kém được ngợi ca trong truyện kiếm hiệp, thứ tình yêu gắn với những cái cao cả, tựa như sẵn sàng hi sinh mạng sống vì nhau. Nó bình dị, ấm áp, đời kém cỏi, nó giống với cảm giác nương tựa, giống với tình thân, nó khiến cho tôi nhớ tới một tên truyện, tuy rằng nội dung truyện tôi chưa kịp xem, nhưng lại siêu thích cái tiêu đề: “Nơi nào củi gạo ko vương khói bếp?”.
Tôi rưng rưng, lúc Đêm tuyết ấy, dưới gốc mai, bên vò Tiếu hồng trần, hai con người đơn độc ấy đã chữa lành cho nhau những vết yêu thương lòng.
“Gã nằm lặng lẽ, lòng tràn ngập một cảm giác yên bình đã lâu lắm rồi chưa có.
Đó là sự bình yên và vững chắc mà suốt 8 năm chỉ biết bôn ba khắp nơi cộng những trận huyết chiến kinh thiên động địa ông cơ hồ quên mất. Trăng sáng sủa năm nào cũng lên, hoa tuyết năm nào cũng rơi, nhưng hắn chưa lần nào chú ý. Sinh mệnh đáng lẽ ra buộc phải bình yên và trẻ trung đẽ như vậy, nhưng rốt cuộc vì điều gì mà gã mãi vẫn đắm chìm trong quá khứ xa thẳm và không thể tự thoát ra được?”
“Cuộc đời là một gánh nặng nề, cả hắn và nàng đều đã quá mệt mỏi, vậy thì tại sao ko ngừng lại giây lát, đối ẩm một đêm? Trong kiếp phù sinh này, tất cả đều chỉ là hư ảo, đều không vĩnh cửu, đều không thể ỷ lại, mọi rồi cũng đều thay đổi, cho dù là tình yêu sâu đậm nhất rồi cũng sẽ không thể chống lại nổi sự bào mòn của thời gian.
Duy chỉ có khá thở của người quanh đó lúc này là chân thực, duy chỉ sở hữu cảm giác ôm nhau nắm khá ấm trong đêm này là chân thực .
khi còn thiếu nữ, tôi vẫn tôn thờ cái gọi là tình yêu vĩnh cửu, mà ko nhận ra rằng, hóa ra, sự vĩnh cửu ấy, đôi khi, cũng lại làm cho đời người thực mệt mỏi. Và để có thể phá bỏ chấp niệm trong lòng, vươn tay ra với hạnh phúc, con người ta cũng cực kỳ nên một thứ dũng khí khác, quanh đó dũng khí để duy trì một tình yêu thiên trường địa cửu: dũng khí để thỏa hiệp và từ bỏ.
Dẫu rằng đến sau cùng, Tử Dạ và Triển Bạch là Sâm yêu thương vĩnh phương pháp, dẫu kết thúc người ôm nàng chạy như điên loạn trên đồng tuyết mênh mông kia không cần là Triển Bạch, dẫu vì sự trì néo của tình nghĩa và sự trớ trêu của định mệnh, hai con người ấy lại một lần nữa lỡ hẹn cộng hạnh phúc, nhưng tôi vẫn thấy ấm áp trong lòng. Bởi cái quan trọng là họ đã mang thể từ bỏ quá khứ, cũng có nghĩa là đã sẵn sàng cho một sự khởi đầu mới, chứ ko cần chết chìm trong bóng tối của chấp niệm kia.
Công tử, một ngày nào đó, công tử cũng sẽ gặp được Tiết Tử Dạ của đời mình, mang cần vậy không?
Vân Ca, một ngày nào đó, em cũng sẽ bắt gặp được Hoắc Triển Bạch của đời mình, có cần vậy không?

Xem thêm: Review thất dạ tuyết – 7 đêm yêu thương

Trên đây là bài viết review khách quan của bản thân mình về tác phẩm truyện kiếm hiệp Thất Dạ Tuyết. Chúc các bạn có buổi đọc truyện online thật thú vị với bộ truyện full võ hiệp này nhé.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *