Đánh giá truyện Lão Bà Tiểu Bạch Của Sắc Lang Tổng Giám Đốc

3 năm trước …Hắn bỗng dưng gặp mặt được cô tại trường ĐH. Lần sau quay lại ao ước bộc bạch tình cảm thì cô sẽ gửi trường.3 năm sau…Hắn giờ đã là tổng người có quyền lực cao của 1 tập đoàn phệ, anh tuấn phi phàm do dự vô tình hay hữu ý cô hóa thành thư kí của hắn.

Giới thiệu truyện Lão bà tiểu bạch của sắc lang tổng chủ tịch

Tác giả: Y Nắng Tình + Tyna Trần
Thể loại: Ngôn tình tổng tài

Trích đoạn truyện Lão bà tiểu bạch của sắc lang tổng giám đốc

sở hữu theo trọng tâm trạng bực bõ, đường Phi Cách từng Cách thật khó trên hành lang như là ý muốn trút giận lên ấy.

hiện nay anh cộng hiệu trưởng của trường này chấp nhận mang lại diễn thuyết. Dù không thích chuyện này, nhưng lại hiệu trưởng đã đích thân ra mắt mời anh bắt buộc anh cũng tất yêu từ khước. Nhưng lại bao gồm ai ngờ khi rời khỏi cửa ngõ anh lại chạm đề nghị một nhà bạn anh cả đời không ước ao gặp gỡ lại.

vì thế lúc này trọng tâm trạng của mặt đường Phi thấp mang lại mức đỉnh điểm.

Trong lòng vẫn bực bõ cố kỉnh nhưng vừa đi được một đoạn anh lại nhận thấy một cảnh chướng tai gai mắt.

Một thanh nữ sinh vẫn khúm nỗ lực xin lỗi một nam sinh. Mà lại tên nam sinh kia vô lại nạp năng lượng nói không có giáo dục.

“Thực xin lỗi, nguyên nhân là chúng tôi đang lơ là.”

thiếu nữ sinh giọng nói dịu dàng, khuôn bên thanh tú làm cho nam sinh cạnh tranh lòng chưa trình bày cái ác.

“Xin lỗi thì anh chưa nên, chỉ cần có em tối nay ngoan ngoãn hầu hạ anh thật cẩn thận là được rồi.”

“Hầu…hạ…”

“Đúng rồi. Cô em thấy sao?”

Vừa nói vừa đem bàn tay dơ bẩn vòng qua vòng eo của Mạc Di. Sắc bên của Mạc Di dần dần chuyển qua tái mét. Cô ao ước thoát khỏi người ta kia, bàn tay bẩn thỉu kia. Cơ mà chỉ cần cô kẽ di chuyển hắn liền đem cô siết chặt hơn.

tất yêu chịu đựng được những điều đang diễn ra trước mắt. Con đường Phi giận độc ác bước tới phía trước.

“Buông cánh tay dơ dáy của cậu ra.”

sẽ cười đắc chiến hạ khi sắp đến thu được mĩ nhân, thiên nhiên nghe được giọng nói lạnh như băng kia, hắn chưa khỏi hoảng loạn quay lại bên phát ra âm lượng ăn hiếp mình kia.

“Anh…anh…là..kẻ nào?”

giọng nói lắp bắp, thuộc hạ run , mặt đường Phi chú ý nam nhân trước mắt chưa khỏi nở nụ cười châm biếng. Anh không khỏi băn khoăn vì chưng sao bên trên đời có thêm một số loại Đấng mày râu cũng như nạm này.

“…”

“Nói…mau..nếu không….”

“Nếu không thì sao?”

Đáy mắt của mặt đường Phi nổi lên một tia hứng thú.

“Nếu…không…tôi…”

lời nói của hắn còn chưa ngừng thì một các giọng nói khác xen vào.

“Các em vẫn làm gì bước này vậy?”

Nghe được giọng nói quen cùng kia, Mạc Di trong lòng dâng lên xúc cảm an ninh. Còn nam sinh kia sắc mặt giờ đang tái mét. Hắn chóng vánh bỏ chạy để lại mang lại mặt đường Phi một lòng hiếu kì. Anh chưa hiểu cuối cùng là ai có vẻ khiến đến nam sinh kia quăng quật chạy cũng như ma đuổi nuốm.

>> đọc thêm phân mục Truyện sắc

Quay lại ẩn dưới, là một thầy quản sinh, thì biết rằng rất nhiều duyên do. Trong lòng không khỏi bội phục mọi người bên trước một phần.

thốt nhiên nhớ ra, anh quay lại nhìn người bạn nữ sinh kia. Nét mặt của cô đã hết tái mét bởi vì sợ hãi nữa nhưng mà nỗ lực vào sẽ là nét bên rạng rỡ như ánh bên trời.

Cô quan sát anh cười rạng rỡ, mau lẹ cảm tạ

“Cám ơn anh cụm, may nhưng có anh nếu không…”

Cô là đơn thuần tuy nhiên không hề không hiểu mọi biện pháp hành động của người kia là đã ám chỉ điều gì. Như vậy cô cực kỳ cảm tạ người nhà phái mạnh này. Nhờ anh nhưng cô đã thoát khỏi được hắn ta.

bắt gặp nụ cười cợt của cô ý, tim anh đập liên hồi không cách nào khống chế. Thấy cô vui vẻ khoé miệng của anh ý cũng giương lên. Khiến cho Mạc Di trong lòng dồi dào thầm mến

“Nha, khi anh mỉm cười trong anh thật đẹp trai.”

câu nói vô tình của cô ý khiến cho anh tâm chân tình sự vui vẻ lên không ít và nụ mỉm cười ở trên khoé môi ngày càng cải thiện.

Vừa bước vào thấy con gái sinh trường người thân thiện cùng một người nhà chàng xa lạ khiến mang đến ông cực kì căng thẳng.

“Em kia, em vẫn làm gì ở đây?”

“Ách , thầy quản sinh.”

“Em biết Gọi tôi là thầy thì chắc rằng em cũng biết đây là trường học.”

“Là…”

“Cấm chối ôm đồm, bao gồm chúng tôi bắt được em cùng người nhà nam giới này nhiệt tình nở nụ cười ngọt ngào. Thật chưa ra loại thể thống gì nữa. Đi, mau theo tôi lên buồng giám vụ.”

người nhà thầy quản sinh kia khôn cùng vai trung phong huyết có nghề sở hữu Mạc Di đi. Tất thảy mọi điều đầy đủ lọt vào đôi mắt kia của con đường Phi khiến anh chưa khỏi bực tức. Rút cục khi nhìn thấy thầy quản sinh kia lôi Mạc Di đi thì anh cần yếu Chịu được đựng lên tiếng nói lạnh băng có theo sự nổi giận.

“Đứng lại.”

Thầy quản sinh nghe được tiếng nói lạnh băng với theo một phần bực tức thì tò mò quay lại thì chạm buộc phải khuôn mặt đùng đùng tà khí của anh ý.

“Ông là thầy quản sinh?”

Thực lạ đời, ông chứ còn chưa hỏi hắn sao hắn ta lại hỏi ông?

“Cậu là ai,sao giống như vào trong trường này?”

“Ông dễ thường lừng khừng vắt nào là phương pháp đối thoại sao? Ông bắt buộc giải đáp vấn đề của mình trước mới đúng lẽ.”

“Cậu…cậu…”

“Tôi thì làm sao?”

“Tôi chắc chắn chưa tha mang lại cậu.Cậu đừng nghĩ tới chuyện bước đi vào trường này bổ xung một lần nào nữa”

“Ông chỉ ra rằng bên tôi sẽ bước vào trường này thêm lần nào nữa sao? Xem ra ông quá tụ hào vào trường thành viên rồi. Để chúng tôi cho ông thấy trường của ông tồi tệ cần làm gi nhé!”

chấm dứt lời bom tấn chạy vội vang lên, gia đình tò mò nhìn theo hướng vẫn phát ra âm lượng thì thấy thầy hiệu trưởng, hiệu phó, cùng các bí thư đoàn trường vẫn chạy cuống quýt cũng như bị ma đuổi. Khi thấy con đường Phi góc nhìn họ loé sáng lên. Tốc độ chạy còn nhanh hơn trước khi
>> tham khảo thêm thể loại Ngôn tình sủng

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *